𝙄𝙩 𝙞𝙨 𝙣𝙤𝙩 𝙩𝙝𝙚 𝙢𝙤𝙪𝙣𝙩𝙖𝙞𝙣 𝙬𝙚 𝙘𝙤𝙣𝙦𝙪𝙚𝙧 𝙗𝙪𝙩 𝙤𝙪𝙧𝙨𝙚𝙡𝙫𝙚𝙨.
𝘌𝘥𝘮𝘶𝘯𝘥 𝘏𝘪𝘭𝘭𝘢𝘳𝘺
.
Trí của một năm trước khi vừa tốt nghiệp Tiểu học… mông lung, hoang mang khi phải trải qua 2 đợt thi và gia đình cam kết để bước vào cánh cổng trường MIS.
Trí của 7A1 hôm nay, đã được 8.3 tổng kết học kỳ I, và đang tự nỗ lực vượt qua chính mình không chỉ trong học tập mà trong mọi khía cạnh khác của cuộc sống..
𝗡𝗵𝗮̣̂𝘁 𝗸𝘆́, 𝗻𝗴𝗮̀𝘆 𝟬𝟳 𝘁𝗵𝗮́𝗻𝗴 𝟬𝟯 𝗻𝗮̆𝗺 𝟮𝟬𝟮𝟭.
𝗖𝗮̉𝗺 𝘅𝘂́𝗰 𝗸𝗵𝗶 𝘃𝘂̛𝗼̛̣𝘁 𝗾𝘂𝗮 𝗰𝗵𝗶́𝗻𝗵 𝗺𝗶̀𝗻𝗵 𝗼̛̉ đ𝗼̣̂ 𝗰𝗮𝗼 𝟮.𝟵𝟭𝟯𝗺.
Mẹ chưa bao giờ kỳ vọng vào mình trong việc học tập. Mẹ chỉ động viên chứ không thành tích với mình, nên mình không có tài gì đặc biệt. Mình thích học gì mẹ cho học, chán môn gì mẹ cho nghỉ… kỳ vọng chưa chắc đã là hạnh phúc, chỉ là mong muốn của mỗi người.
Ngày 7/3, mình đã hiểu thế nào là thành tích và chinh phục điều gì đó. Mình đã lên được đỉnh Lùng cúng cao 2.913m thuộc huyện Mù Cang Chải.
Ngày đầu tiên leo trong thời tiết nắng to suốt 6 tiếng, trước đó mình ngồi xe ôm 14km đi qua bản để lên chân núi. Lần đầu offroad con đường bản và vượt qua sự sợ hãi độ cao và tốc độ leo suối của xe win siêu cũ, mình nhận ra rằng lúc sợ hãi nhất hãy thả lỏng cơ thể rồi mọi thứ sẽ qua. (Vì không thả lỏng thì lái xe sẽ rất vất vả vì nặng đuôi xe khó cua nhé).
Con đường đầu tiên là qua bản nhỏ trên lưng núi, mùa gặt chưa bắt đầu do quá lạnh, lúa không thể lớn được và phải chờ tới tháng 7-8 mới cấy để được thu hoạch tháng 10. Mỗi năm có một mùa lúa nên dân ở đây nghèo lắm. Nhà nào cũng nuôi lợn gà tự cung tự cấp, rau tự trồng trọt đủ ăn. Cả bản ngập trong màu hoa đào, hoa mận và nơi mình qua chính là vựa táo mèo lớn của Miền Bắc đang trổ hoa trắng muốt.
Nỗi e ngại nhất của mình chính là sợ bẩn, thì mình đã bẩn ngay phút đầu do bị ngã và đi đâu cũng phải ngồi bệt xuống đất, có lúc hết nước phải hứng nước suối đầu nguồn uống. Hai ngày không tắm, gần như ngại đi vệ sinh và rửa mặt cũng ngại vì nước rất lạnh.
Nỗi e ngại thứ 2 là mẹ nói nhiều, mình tránh mẹ cả chặng đường vì không thích nghe mẹ nói, đúng hơn là mẹ nhắc nhở vì lo mình không thể đi được, lạc đường và ngã… Đây là sai lầm đấy nhé vì chỉ có mẹ mới pha cafe sáng cho mình, mới chất đầy balo đồ ăn, mua chai bù nước và sắp xếp một porter (người khuân đồ) riêng cho mình để theo sát mình cả chặng đường dài 26km trong hai ngày.
Mình với mẹ là top đầu trong đoàn leo lên đỉnh núi xuyên bóng đêm, dưới vành trăng non tháng Giêng, trong cái lạnh và gió buốt không còn cảm giác của đôi tay. Mẹ đi trước mình và cho mình nghỉ theo từng đoạn ngắn để tránh bị hụt hơi do sáng sớm không khí rất loãng, hôm nay leo mệt hơn ngày đầu rất nhiều. Mẹ bảo ngày đầu đi chậm giữ sức hôm sau đi đường dài, mình đã đi nhanh hơn mẹ hôm qua rồi ăn hết những gì có trong balo và hôm nay cơ thể thấy khác lắm, có vẻ mệt thở không ra hơi luôn ấy.
Và sau một tiếng mình leo 2km để chạm nóc Lùng Cúng trong ánh sáng đầu tiên của ngày mới, cảm xúc vượt qua chính mình thật khó tả.
30 phút sau mọi người mới lên hết tới nơi, tức là ngoài chính mình thì mình còn vượt qua nhiều người khác. Có mẹ dẫn đường, có A Thế 6 tuổi mặc cái quần cũ hỏng khoá đi cùng bố và hai chú chó vàng còn nhỏ hỗ trợ khách, có Tống – chú chó của người Mông cùng với sự khích lệ: “Cố lên con, đỉnh kia rồi!” của mẹ, tôi đã có thành tích để tự hào với ai đó chưa làm được điều ấy.
𝗧𝗼̂́𝗻𝗴 𝗱𝗮̣𝘆 𝘁𝗼̂𝗶 đ𝗶𝗲̂̀𝘂 𝗴𝗶̀? 𝗗𝗮̣𝘆 𝘁𝗼̂𝗶 𝗰𝗵𝗼̛̀ đ𝗼̛̣𝗶 𝘃𝗮̀ 𝗾𝘂𝗮𝗻 𝘁𝗮̂𝗺 𝘁𝗼̛́𝗶 𝗰𝗵𝘂̉ 𝗻𝗵𝗮̂𝗻 𝗰𝘂̉𝗮 𝗺𝗶̀𝗻𝗵.
𝗔 𝗧𝗵𝗲̂́ 𝗲𝗺 𝗯𝗲́ 𝗻𝗴𝘂̛𝗼̛̀𝗶 𝗠𝗼̂𝗻𝗴 𝗱𝗮̣𝘆 𝘁𝗼̂𝗶 𝗰𝗵𝗶𝗮 𝘀𝗲̉ 𝗻𝗵𝘂̛̃𝗻𝗴 𝗰𝗮́𝗶 𝗺𝗶̀𝗻𝗵 𝗰𝗼́ 𝘃𝗮̀ 𝗯𝗶𝗲̂́𝘁 đ𝗼̣̂𝗻𝗴 𝘃𝗶𝗲̂𝗻 𝗻𝗴𝘂̛𝗼̛̀𝗶 𝗯𝗲̂𝗻 𝗰𝗮̣𝗻𝗵 𝗺𝗶̀𝗻𝗵.
𝗖𝗮́𝗰 𝗮𝗻𝗵 𝗻𝗴𝘂̛𝗼̛̀𝗶 𝗱𝗮̂𝗻 𝘁𝗼̣̂𝗰 𝗠𝗼̂𝗻𝗴 𝗱𝗮̣𝘆 𝘁𝗼̂𝗶 𝗸𝘆̃ 𝗻𝗮̆𝗻𝗴 𝘀𝗶𝗻𝗵 𝘁𝗼̂̀𝗻 𝘁𝗿𝗼𝗻𝗴 𝗿𝘂̛̀𝗻𝗴, 𝗰𝗵𝗼 𝘁𝗼̂𝗶 𝗵𝗶𝗲̂̉𝘂 𝘀𝘂̛̣ 𝘃𝗮̂́𝘁 𝘃𝗮̉ 𝗸𝗵𝗼́ 𝗸𝗵𝗮̆𝗻 𝗰𝘂̉𝗮 𝗺𝗼̣̂𝘁 𝗯𝗮̉𝗻 𝗹𝗮̀𝗻𝗴 𝗻𝗴𝗵𝗲̀𝗼 𝗰𝗮̂̀𝗻 𝘁𝗼̛́𝗶 𝘀𝘂̛̣ 𝗴𝗶𝘂́𝗽 đ𝗼̛̃ 𝗰𝘂̉𝗮 𝗸𝗵𝗮́𝗰𝗵 𝗱𝘂 𝗹𝗶̣𝗰𝗵 𝘁𝗵𝗲̂́ 𝗻𝗮̀𝗼 (𝗻𝗲̂𝗻 𝗺𝗲̣ 𝘁𝗼̂𝗶 𝗺𝘂𝗮 𝘂̉𝗻𝗴 𝗵𝗼̣̂ 𝗿𝗮̂́𝘁 𝗻𝗵𝗶𝗲̂̀𝘂 𝗿𝗮 𝗴𝗮̀ 𝗹𝗼̛̣𝗻).
𝗩𝗮̀ 𝘁𝗼̂𝗶 𝗱𝗮̣𝘆 𝘁𝗼̂𝗶 𝗿𝗮̆̀𝗻𝗴, 𝗰𝗵𝗶̉ 𝗰𝗮̂̀𝗻 𝗹𝗮̀ 𝗰𝗵𝗶́𝗻𝗵 𝗺𝗶̀𝗻𝗵, 𝗹𝗲̂𝗻 𝗻𝘂́𝗶 𝗸𝗵𝗼̂𝗻𝗴 𝘃𝗶̀ 𝗸𝘆̀ 𝘃𝗼̣𝗻𝗴 𝗰𝗵𝗶𝗻𝗵 𝗽𝗵𝘂̣𝗰 đ𝗶̉𝗻𝗵 𝗻𝘂́𝗶 𝗺𝗮̀ 𝗹𝗮̀ 𝘁𝗼̂𝗶 𝘁𝘂̛̣ 𝘁𝗶𝗻 𝗯𝗮̉𝗻 𝘁𝗵𝗮̂𝗻 𝗺𝗶̀𝗻𝗵 𝘃𝘂̛𝗼̛̣𝘁 𝗾𝘂𝗮 đ𝘂̛𝗼̛̣𝗰 𝗻𝗵𝗶𝗲̂̀𝘂 𝘀𝘂̛̣ 𝘀𝗼̛̣ 𝗵𝗮̃𝗶 𝘁𝗿𝘂̛𝗼̛́𝗰 đ𝗮̂𝘆.
“Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”
Một chuyến trải nghiệm như một hoạt động ngoại khoá sau những tháng ngày tù túng của dịch Covid giúp tôi lấy được năng lượng cho cuộc hành trình mới tới đây: Hành trình tới kỳ thi học kỳ 2 để đạt được học sinh giỏi, món quà lớn nhất cho mẹ, cho cô và cho tôi, chứng minh rằng tôi có thể leo lên được đỉnh núi cao 2.913m thì tôi cũng có thể vượt qua đạt được điểm số cao trong trong học tập.
Cảm ơn mẹ, cảm ơn MIS với nhiều nhiều buổi học Trải nghiệm sáng tạo giúp tôi thêm yêu đời, yêu thiên thiên, cây cỏ, mây trời.. và chính đất nước mình, Việt Nam!

